22 thg 4, 2013

tạp ghi

dòng cảm nhận

mà cũng lạ . mỗi độ tháng tư về là trời hay mưa và khi mưa thì hay nhớ . nhất là những buổi chiều . nhớ về ngày tháng nào đó đã xa xôi

những chia ly . những đổ vỡ . những đớn đau và nhiều nữa . có cơn mưa tháng tư nghiệt ngã đầy giọt buồn đổ thênh thang trên mảnh đất quê nhà vốn đã lỗ chỗ những vết thương

tất cả như một cuốn phim dĩ vãng lần lượt hiện về xa gần . như có một vùng sương mù xám tối bao quanh . như rớt vào cái khoảng không thật tĩnh lặng về nơi chốn đã được vỗ về . nuôi nấng và lớn lên . nơi chốn mà tháng tư đã đổ xuống từng cơn mưa đen đầy tang tóc . nơi chốn mà bầy chim đã vỡ tổ . tha phương . nơi chốn mà những nhánh sông chảy ra biển . lạc nguồn

ở hôm qua tôi đã khóc cho một lần chia ly . và hôm nay tôi cũng rớt nước mắt khi nhớ lại . ngoài kia trời vẫn rớt rơi đều hạt . cơn mưa tháng tư làm cạn kiệt tâm hồn với nỗi đau âm thầm . tháng tư lại một lần nữa đánh thức tôi dậy làm rỉ máu vết thương lòng mãi vẫn chưa lành dù đã qua rồi mấy mươi năm

dẫu gì đi nữa cái mảnh đất quê nhà có cơn mưa nghiệt ngã vẫn là của tôi đầy thương yêu . dẫu lạc nguồn . dẫu xa xôi nhưng vẫn gần gụi hơn bao giờ hết .

12 thg 4, 2013

đêm

đêm hoang vu bóng tối
nhẹ sáng một con trăng
trái tim còn ham hố
mê đắm cái vũng trần

tiếng cười nghe thổn thức
đêm khúc khích trong tôi
giấc mơ nào hiện thực
bật khóc tôi ...chỗ đời



7 thg 4, 2013

tháng tư mưa




tháng tư
trời đổ cơn mưa
rơi trên thân phận
năm xưa
con người

ướt trăm vạn
những mảnh đời
lâu rồi
còn mãi khóc lời
thơ mưa


28 thg 3, 2013

bài vô đề số tám

gian trần 
một cõi sân si
trên con đường
những bước đi chập chùng

bước thăng hoa
bước vô thường
về đâu
những bước vui buồn
về đâu

13 thg 3, 2013

mùa xanh trở lại



nắng lay khẽ mùa ta
ngày hôm qua đã chết
ngày lạnh đông đã hết
dịu dàng gió xuân về

cỏ cây vừa thức dậy
ngủ vùi giữa mùa ta
ngày buồn như đã qua
ngày xanh tươi trở lại

nắng xôn xao mùa mới
mơn man những vết đời
ta cũng vừa thức dậy
vạt nắng vàng trên tay

ngày mùa ta chợt ấm


8 thg 3, 2013

băn khoăn

sông nước lặng lăn tăn chiều gió
chiếc thuyền tôi gợn chút băn khoăn
thoáng như dòng chảy hoang mang
dường tôi lạc bến xốn xang lối về

sương mờ ảo hoang vu cõi vắng
chênh vênh khuấy động nhánh riêng buồn
ôi đời thuyền thả trôi sông
mong cơn gió ngược xuôi dòng non cao



27 thg 2, 2013

bài vô đề số bảy

làm sao
ngay thẳng cõi tôi
cho ngày
thong thả
chỗ đời đi qua

cho đêm
nhẹ những trở trăn
ôm vòng
hệ lụy trần gian
mỉm cười



 

20 thg 2, 2013

cơn bão về qua





có cơn bão về qua
như đất trời nhuốm bịnh
phố bàng bạc cơn mưa
lối đi về trống vắng

chút ưu phiền đọng lại
trên khoé mắt xa xăm
cơn buồn như níu cẳng
thầm lặng bước chân đau

u uất ngày mùa đông
lạnh chơ vơ cỏ úa
cây ngủ chết bên đường
rũ nhánh đời trơ trọi

nhẹ buông bàn tay nắm
người vội vã bước chân
ngôn ngữ chừng khô cạn
mình đã chán nhau chăng

cơn bão lòng sôi nổi
cơn bão đời bao quanh
như ta cũng nhuốm bịnh
cùng đất trời hư hao



4 thg 2, 2013

xuân về

 xuân về
từng góc riêng vui
của anh, của chị
của tôi góc đời

dầu rằng
còn lắm tả tơi
mong mùa mới
vẫn dễ thương con người


1 thg 2, 2013

tết nhớ ..

lâu lắm rồi tôi chẳng về ăn tết
hẳn quê nhà em gái nhỏ chờ mong
mẹ đã mất chắc cảnh nhà buồn lắm
gốc mai vàng hoa có nở không em

khu phố cũ ngày xưa vàng kỷ niệm
có nhộn nhịp cảnh chợ tết năm nao
đón mừng xuân đùa vui cùng đám bạn
cô hàng xóm răng khểnh nụ cười xinh

lâu lắm rồi tôi chẳng về ăn tết
em gái nhỏ giờ bận bịu chồng con
lũ bạn bè mấy ngả đời tứ tán
cô hàng xóm yên ổn bến sông nào

nhớ phố xưa vết thương lòng tơi tả
hỏi quê nhà xuân về có còn vui
dòng vẫn trôi bao kiếp người thay đổi
gốc mai vàng hẳn cơi cỗi phận đời

lâu lắm rồi tôi chẳng về ăn tết ..



 

28 thg 1, 2013

bài vô đề số sáu

tôi đi
tìm mãi cái tôi
tìm trong sâu thẳm
cõi đời
mênh mông

tìm lặng yên
ở tâm hồn
cho tôi tìm thấy
nỗi buồn
của tôi


26 thg 1, 2013

xanh như cỏ mới

và em ..xanh như cỏ mới
tâm tôi qủy sứ thật thà
trên em áo mặc lụa là
duyên ơi một người con gái

và tôi ..yêu hương cỏ mới
nụ cười em tự nhiên môi
những ngón tay đan bối rối
run rẩy một thằng con trai

đất trời có nắng mưa ngoan
tôi, em bắt đầu đi trốn
chơi trò tuổi thơ lâu lắm
chăng còn ngần ấy trong ta